Nàng cảm thấy chắc chắn rằng anh ta sẽ làm điều đó

Rõ ràng là tác giả bài thơ đã bị hình ảnh của Sabatier ám ảnh khiến chàng không ngớt nghĩ đến nàng. Nhưng đến lúc này thì lại đến phiên nàng bắt đầu bị ám ảnh bởi chàng khiến nàng ngày đếm nghĩ đến chàng, tự hỏi không biết chàng là ai. Các thư tiếp theo của chàng chỉ càng khiến cho nàng bị lôi cuốn nhiều hơn. Nàng cảm thấy vui khi nghe chàng nói là chàng không chỉ mê say sắc đẹp của nàng và cũng vui khi biết rằng chàng không vô cảm với sức quyến rũ của nàng. Một ngày kia, phu nhân Sabatier chợt nghĩ ra người mà nàng tin là tác giả bức thư đó là Charles Baudelaire, một nhà thơ trẻ thường hay lui tới Salon của nàng suốt mấy năm nay. Anh ta trông rụt rè và ít khi nói chuyện với nàng. Nàng đã từng đọc một số thi phẩm của anh ta, và mặc dù những bài thơ gửi cho nàng có trau chuốt hơn nhưng nói chung các bài thơ này đều có cùng một văn phong. Tại căn hộ của nàng, Baudelaire luôn ngồi im lìm trong một góc, nhưng bây giờ ngẫm nghĩ lại, nàng nhớ anh ta đã từng cười với nàng một cách kỳ lạ và bối rối. Ánh mắt của chàng trai trẻ này đúng là ánh mắt của người đang yêu. Từ đó mỗi lần anh ta đến là nàng lại quan sát anh ta rất kỹ và càng nhìn anh, nàng càng chắc chắn rằng anh ta rất kỹ và càng nhìn anh, nàng càng chắc chắn rằng anh chính là người viết thư cho nàng, tuy nhiên nàng không bao giờ khẳng định trực giác của mình vì không muốn đương đầu với anh ta. Cho dù anh ta có rụt rè đi nữa thì anh ta vẫn là nam nhi, vì thế anh ta phải đến với nàng trước. Nàng cảm thấy chắc chắn rằng anh ta sẽ làm điều đó. Nhưng rồi đột nhiên các lá thư ngưng không tới nữa khiến cho phu nhân Sabatier không hiểu vì sao. Rõ ràng trong lá thư cuối, anh ta còn tỏ lòng tôn sùng nàng hơn cả những thư trước kia mà. Vài năm trôi qua. Suốt thời gian đó, nàng thường nghĩ những lá thư của người ái mộ vô danh, nhưng nàng không nhận thêm bức thư nào nữa. Tuy nhiên, đến năm 1875, khi Baudelaire phát hành tập thơ Hoa Khổ đau, phu nhân Sabatier nhận ra là một số câu thơ trong tập thơ đó là những câu thơ ông đã gửi tặng nàng. Bây giờ thì những câu thơ này đã được in ra công khai cho tất cả mọi người cùng đọc. Một thời gian ngắn sau, nhà thơ gửi tặng nàng một món quà. Đó là tập thơ đã được đóng thành sách và một lá thư lần này có ký tên ông đàng hoàng. Trong thư ông phú nhận ông là tác giả vô danh của những lá thư gửi cho nàng và ông xin nàng tha thứ vì đã tỏ ra quá bí mật trong quá khứ.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*